03:01 ICT Thứ bảy, 19/09/2020
"Sách là cửa ngõ dẫn đến tri thức" -  Tuyên ngôn UNESCO       "Không có sách thì không có tri thức, không có tri thức thì không có chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản" -  V.I Lênin        "Học ở đâu? Học ở trường, học ở sách vở, học ở lẫn nhau và học ở dân" - Hồ Chí Minh      

Menu

Đăng nhập thành viên

Liên kết thư viện

Thăm dò ý kiến

Bạn biết website thư viện tỉnh Sơn La từ nguồn nào?

Qua báo chí trung ương

Qua mạng internet

Qua bạn bè, người thân

Tất cả các ý kiến trên

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 33

Máy chủ tìm kiếm : 1

Khách viếng thăm : 32


Hôm nayHôm nay : 1091

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 190623

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 8560027

Trang nhất » Tin Tức - Sự Kiện » Giới thiệu sách » Sách mới

 
Phòng chống dịch virut nCoV
 

MỐI TÌNH ĐẦU CỦA ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP

Thứ năm - 27/03/2014 16:26
MỐI TÌNH ĐẦU CỦA ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP

MỐI TÌNH ĐẦU CỦA ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP

         Đằng sau ánh hào quang của trận mạc oai hùng, ít ai biết trong lòng Đại tướng Võ Nguyên Giáp còn vương mang nhiều nỗi niềm sâu thẳm. Và có lẽ, mối duyên tình ngắn ngủi với người vợ liệt sĩ Nguyễn Thị Quang Thái là một trong những nỗi đau thầm kín của ông. Đó là đoạn hồi ức đẹp rực rỡ nhưng cũng đớn đau vô vàn mà có lẽ đến cuối đời Đại tướng không thể nào nguôi. Tác giả Bích Thuận trong tác phẩm Mối tình đầu của Đại tướng Võ Nguyên Giáp do Nhà xuất bản Phụ nữ phát hành năm 2014 sẽ đem đến cho bạn đọc những góc nhìn mới mẻ về Đại tướng và những người thân của ông trong cuộc sống đời thường.

         Trong phần một Ngày ấy đã xa rồi, bạn đọc được chứng kiến mối tình đầu đẹp như thơ của Đại tướng và người vợ đầu của ông. Năm ấy, Đại tướng mới 20, Quang Thái tròn 16. Họ vô tình gặp nhau trên chuyến tàu Vinh - Huế, để rồi Đại tướng nhớ mãi làn da trắng hồng, đôi mắt to tròn ngây thơ nhưng kiên nghị của cô học trò Nguyễn Thị Quang Thái - em gái của đồng chí Nguyễn Thị Minh Khai. 
        Sau “cái buổi ban đầu lưu luyến ấy”, Đại tướng và Quang Thái còn tình cờ gặp nhau tại thành nội Huế… Qua thời gian cùng hoạt động trên một chiến tuyến, từ buổi đầu mến mộ, cảm phục cô gái nhỏ nhưng kiên cường, Đại tướng đã để dạ nhớ nhung. Nhưng Quang Thái chưa đáp lại tình cảm của anh, bởi lúc này cô còn canh cánh bên lòng một nỗi lo lắng cho chị Minh Khai mới thoát ly gia đình lên đường cứu nước. 
          Năm 1931, Đại tướng bị bắt giam vào nhà lao Thừa Phủ vì tham gia phong trào Xô Viết Nghệ Tĩnh. Anh có ngờ đâu, cô nữ sinh Quang Thái cũng bị bắt vào đây cùng lượt với mình. Những ngày ở trong tù, tình cảm của Đại tướng dành cho Quang Thái cứ lớn dần lên, bởi khí phách hơn người của cô gái nhỏ lan rộng khắp nhà giam. Những bài thơ của Quang Thái nêu bật tinh thần quật cường của những người tù cách mạng được anh em trong nhà ngục chuyền tay nhau chép lại. Cuối năm 1931, Đại tướng được trả tự do với điều kiện phải về quê và bị quản thúc. Quang Thái cũng được thả ra cùng đợt. Từ đó, hai người bắt đầu thư từ qua lại với nhau, Quang Thái cũng dần cảm phục sự thông minh nhưng nhẹ nhàng điềm đạm của Đại tướng. Tình yêu nở hoa rực rỡ dù trong mưa bom lửa đạn. Ngày 28.9.1935, một lễ cưới vội vàng, giản tiện nhưng ấm áp yêu thương được diễn ra tại một căn nhà thuê ở phố Maréchal Foch, vì Đại tướng không có nhà ở Vinh, mà rước dâu về tận Quảng Bình quê anh thì xa quá. Năm ấy, Đại tướng 24 tuổi, chị Quang Thái vừa bước qua tuổi 20. Sau khi cưới, hai vợ chồng ra Hà Nội, thuê một căn nhà ở phố Đường Thành. Đại tướng đi dạy trường Thăng Long, bí mật lãnh đạo Đoàn thanh niên dân chủ trong trường. Chị Quang Thái đỗ ngành Y của Trường Bà đỡ Hà Nội. Nhưng sau chị bị đuổi học vì những hoạt động cách mạng trong giới học sinh, sinh viên. Cuộc sống của anh chị thanh đạm nhưng đầm ấm yên vui và tràn trề lý tưởng. Để tiện cho việc hoạt động cách mạng, anh chị không vội sinh con. Mãi đến mấy năm sau, chị Quang Thái mới sinh con gái đầu lòng đặt tên là Hồng Anh - chính là cố giáo sư Võ Hồng Anh sau này.
          Nhưng hạnh phúc ngắn chẳng tày gang, đôi vợ chồng son đã cách xa để đáp lời sông núi, theo tiếng gọi của lý tưởng thiêng liêng. Năm 1939, địch truy lùng ráo riết các chiến sĩ cách mạng, Đại tướng buộc phải rút vào hoạt động bí mật và ngay sau đó được lệnh phải sang Trung Quốc gấp. Lý ra là cả hai cùng đi, nhưng do Hồng Anh quá nhỏ, nên chị Thái phải ở lại. 
         Đại tướng lòng dạ ngổn ngang, nhưng chị Thái động viên chồng: “Đây là thời cơ lớn, anh phải quyết tâm. Mẹ con em ở nơi này còn có đồng đội, đồng chí sẽ tự lo được cho nhau”. Đại tướng vững tâm phần nào và từ biệt vợ trẻ con thơ ra đi vì lý tưởng. Nhưng ngờ đâu buổi chia ly hôm ấy, lại là buổi bên nhau cuối cùng, “phút chia tay đó lại là phút vĩnh biệt” của vị Đại tướng danh tiếng lẫy lừng và người vợ yêu hết mực kiên trung. Để đến hơn nửa thế kỷ sau, khi đã yên vui bên người vợ sau thảo hiền, Đại tướng vẫn không thể nào nguôi nỗi đau khi bất giác nhớ về mối tình đầu đẫm nước mắt.
          Năm 1942, trong một lần khám xét, bọn Pháp bắt ông Nguyễn Duy Trinh, bắt luôn chị Quang Thái. Chị bị kết án 16 năm tù. Trong nhà lao Hỏa Lò, chị bị tra tấn dã man để truy tìm đồng chí Hoàng Văn Thụ nhưng chị cương quyết không khai. Năm 1943 - 1944, nhà lao bùng phát dịch thương hàn, sẵn có chút kiến thức ngành y thuở còn học Trường Bà đỡ Hà Nội, chị Thái đã chăm sóc cho rất nhiều bệnh nhân trong tù. Nhưng rồi, chính chị nhiễm bệnh và không thể qua khỏi. Năm 1944, chị Nguyễn Thị Quang Thái đã trút hơi thở cuối cùng khi tóc vẫn còn xanh, môi vẫn còn thắm đỏ. Lúc chị Thái bị bắt, Đại tướng đã về nước theo chỉ thị của Bác Hồ. Nhưng anh ở tận khu căn cứ Cao - Bắc - Lạng, nên việc vợ bị giam trong ngục Hỏa Lò và qua đời anh không hề hay biết. Nhớ vợ, thương con vô vàn, nhưng do hoạt động bí mật nên lâu lâu anh mới được gửi về nhà những mẩu thư viết vội trên mảnh giấy gói thuốc lá khi có liên lạc trực tiếp. Anh đâu có biết, những dòng thư chứa chan tình yêu viết trên giấy thuốc lá mỏng mảnh đã liên tục gửi về địa chỉ một người đã mất. Mãi cho đến khi tham dự Hội nghị quân sự cách mạng họp tại Hiệp Hòa (Bắc Giang) vào tháng 4.1945, Đại tướng Võ Nguyên Giáp mới nhận được tin dữ về người vợ yêu - người đồng chí của mình. Cho đến những phút giây cuối cùng của cuộc đời, chị vẫn giữ trọn khí tiết của người đảng viên, nêu cao tấm gương kiên trung bất khuất, đúng như những dòng cảm xúc mà chị đã viết: Quyết chí hy sinh thây kệ chết/ Dốc lòng tranh đấu mặc đầu rơi/ Ngọn cờ vô sản bao giờ phất/ Chín suối hồn ta mỉm miệng cười.
         Phần 2 của cuốn sách là những dòng hồi ức, những bài viết của người thân, bạn bè và đồng chí tưởng nhớ về chị - người con gái anh dũng của đất thành Vinh: Bài thơ Nhớ liệt sĩ Nguyễn Thị Quang Thái của Giáo sư, Tiến sĩ Y học Huy Dung; Nhớ mãi chị Quang Thái của đồng chí Lê Thị Ban, cựu tù chính trị Hỏa Lò; Chúng tôi xin chống án để được về gần chị Quang Thái của tác giả Bùi Phương Diệm, nữ tù chính trị Hỏa Lò, nguyên đại biểu Quốc hội khóa I, II; Chị Quang Thái, một phụ nữ đẹp người đẹp nết của Nguyễn Thị Phúc Hằng, cán bộ ngành Thương nghiệp; Một nữ chiến sĩ cách mạng Nguyễn Thị Quang Thái của đồng chí Phan Vịnh, nguyên cán bộ Viện Năng lượng Nguyên tử quốc gia; Nên có đường phố, trường học mang tên Nguyễn Thị Quang Thái của đồng chí Hoàng Đình Tuất, nguyên Tỉnh ủy viên tỉnh Nghệ An, lão thành cách mạng... giúp chúng ta thêm thấu hiểu và cảm phục tình cảm và lý tưởng cao đẹp, trong sáng của những người chiến sĩ cộng sản đã hy sinh tất cả hạnh phúc riêng tư để đặt lên trên hết là tình yêu đất nước, tình yêu dân tộc.

 

Tác giả bài viết: Thúy Hồng

Nguồn tin: Thư viện tỉnh Sơn La

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn