BÀI HỌC TỪ HOA HỒNG TRẮNG

Chủ nhật - 10/08/2014 23:46 662 0

           Trong một khu vườn đầy bụi cây, giữa những đám cỏ dại, như từ thinh không, xuất hiện một bông hồng trắng. Nó trắng như tuyết, cánh mịn như nhung, và giọt sương sớm toả sáng trên lá của nó như những viên pha lê chói loá. Bông hoa không tự mình nhìn thấy nên không biết nó đẹp đến nhường nào. Và vì có cuộc sống ngắn ngủi, nó chỉ sống đến khi sự héo úa kéo tới, nó không biết rằng xung quanh đều ngạc nhiên trước sự hoàn mỹ của nó: Hương thơm, sự mịn màng từ những cánh hoa, sự yêu kiều của nó.
          Bông hoa không hề biết rằng mọi người nhìn thấy nó là đều khen ngợi. Đám cỏ dại xung quanh nó bị mê hoặc bởi sắc đẹp của nó, và chúng sống trong sự say mê hương thơm và vẻ đẹp của nó.
         Một ngày trời nắng và nóng, một cô bé đi dạo quanh khu vườn, nghĩ về những tạo vật đẹp đẽ mà "Mẹ thiên nhiên" đã trao tặng, bỗng nhiên cô bé nhìn thấy bông hồng trắng ở một góc bị lãng quên trong khu vườn. Bông hồng bắt đầu tàn và héo úa.
 
 
          - Đã nhiều ngày từ lần gần nhất trời mưa - cô bé nghĩ - nếu bông hồng còn ở đây đến ngày mai, nó sẽ tàn mất. Mình sẽ đưa nó về nhà và cho nó vào một chiếc lọ rất đẹp mà mình được tặng.
         Và cô bé đã làm thế. Với tất cả tình yêu, cô bé cho bông hồng vào nước, trong một chiếc lọ xinh đẹp nhiều màu và đặt nó cạnh cửa sổ.
           - Mình sẽ để nó ở đây, để bông hoa có chút ánh nắng - cô bé tự nhủ
          Điều mà cô không nhận ra là lần đầu tiên, bông hồng được nhìn thấy chính mình nhờ hình ảnh phản chiếu từ cánh cửa sổ.
           - Đây là mình ư? - bông hoa nghĩ.
          Từng chút một, những chiếc lá của nó dần dần mọc lên, vươn thẳng về phía mặt trời, và bông hoa dần lấy lại vẻ ngoài của mình. Khi nó đã trở lại trạng thái xinh đẹp nhất, nó nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình và nhận ra nó đúng là một bông hoa đẹp. Nó nghĩ:
          - Chà, tới giờ mình mới biết mình là ai, tại sao mình lại có thể không để ý tới điều đó cơ chứ?
         Bông hồng nhận ra nó đã sống những ngày mà không trân trọng vẻ đẹp của nó, không thể nhìn thấu con người nó, không hề biết thực sự mình là ai. Bạn thân mến, nếu thực sự bạn muốn biết mình là ai, hãy quên đi tất cả những gì xung quanh, và chỉ nhìn vào trái tim mình mà thôi./.

Tác giả bài viết: HT (sưu tầm)

Nguồn tin: lovebooks.vn

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

NHỮNG HOẠT ĐỘNG NỔI BẬT NĂM 2020
Danh mục
Đọc và suy ngẫm
Danh Mục
Thăm dò ý kiến

Bạn đánh giá thế nào về website thư viện tỉnh Sơn La?

Thống kê truy cập
  • Đang truy cập28
  • Máy chủ tìm kiếm2
  • Khách viếng thăm26
  • Hôm nay5,242
  • Tháng hiện tại234,264
  • Tổng lượt truy cập8,915,263
CHUYÊN MỤC SÁCH BÁO VỚI CUỘC SỐNG: Trường Sa - Hoàng Sa trong tâm thức người Việt
LIÊN KẾT THƯ VIỆN CÁC TỈNH
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây